Hôm nay, 7/9/2010
Tâm sự gởi mẹ
Gửi ngày 06/12/2008

Hi!
Mẹ ơi! Con phải làm sao làm sao bây giờ? Thật lòng con đã bất lực rồi mẹ ạ!
Con cạn kiệt sức rùi!
Mắt con chỉ muốn nhắm lại!
Chân con không còn muốn bước!
Đầu con cứ quay như chong chóng!...

Con chỉ muốn ngủ một giấc ngủ dài không tỉnh dậy luôn cũng tốt!

Con đã vấp ngã! Ngã thật rồi mẹ ơi!

Vấn đề là con không hề muốn đứng dậy sau khi ngã!
Vì con mệt mỏi lắm rồi, con không muốn phải cố gắng hết sức để đứng dậy rồi lại để vấp ngã.

Con buồn và con đã khóc !
Con khóc và khóc rất nhìu!
Nhưng có nhiều đến mấy cũng chẳng giải quyết được gì! Đúng không?

Con có thể bị đánh đến ngất xỉu, bị xỉ nhục đến tuyệt cùng nhưng con không thể chấp nhận rằng nước mắt mẹ rơi chỉ vì nhớ con!
Mẹ không được khóc chớ!
Ai cho mẹ khóc?
Tại sao mẹ lại khóc!
Mẹ hãy để một mình con khóc là đủ rồi!
Nếu mẹ thương con thì mẹ phải hứa rằng sẽ không rơi nước mắt vì con nữa mẹ nha!
Mẹ hãy cố sống thật vui lên!

Con cũng nhớ mẹ chớ bộ nhưng con vẫn đang sống tốt đó thôi!
Con nào đâu khóc đâu?????

Chỉ là thói quen khóc nhè thôi!

Con không hề muốn khóc xíu nào!

Nhưng tại nước mắt nó cứ rơi đó mẹ ạ!
Nhưng mà mẹ hãy yên tâm !
Con rơi nước mắt không phải là con đã chấp nhận rằng mình yếu đuối!
Không phải vì con đã chịu thua!
Cũng không phải vì con thấy sợ hãi!
Mà con khóc là để lấy lại tự tin thui!
Con không hề yếu đuối !

Không bao giờ chịu thua!
Chả có gì làm con phải sợ ! Mặc dù rất sợ!
Nhưng mẹ ơi!

Những diễn biến trong cái xã hội này sao mà phức tạp quá!
Con đã không hiểu nỗi nó muốn gì và thay đổi ra sao nữa rồi!
Có đôi khi nó mở rộng đường cho con bước nhưng chập chững bước chưa hết đường thì cũng chính nó đột ngột tự nhiên khép lại !
Nó làm con phải quay đầu!
Nó làm con phải vấp té!
Đôi lúc nó còn khiến con không tìm được lối thoát!
Trước đây con không hề biết rằng cái xã hội này lại đầy màu sắc đen trắng lẫn lộn như vầy!

Nó khiến con không thể nào đuổi kịp được !

Lúc nào nó cũng bỏ rơi con một khoảng khá xa mẹ ạ!

Mãi chạy theo nó đôi khi con đã kiệt sức nhưng vô ích vẫn không kịp được!

Có nhiều khi con đã để cho mình chìm trong một khung trời tưởng tượng mà ở đó chỉ có niềm vui!

Mẹ biết không?

Con rất thích sống trong cái hạnh phúc ảo ấy !

Nó cho con niềm vui!
Ở đó con không cần phải rơi nước mắt!

Không có những cạm bẫy ,sự dối trá và bất hạnh!
Nhưng mẹ này! Càng vui vẻ trong cái hạnh phúc ảo đó bao nhiêu con lại càng thấy lòng mình đau trong thế giới thực này bấy nhiêu!
Con chỉ muốn biết làm sao để có thể tiếp tục tồn tại một cách dễ dàng thui???
Mẹ cũng biết đúng không? Con người con đó nó chỉ:

Thích những chuyện vui không thích bùn!
Thích sự tự do không ràng buộc!
Thích ngao du mọi nơi chứ không tập trung vào bất cứ một trò tiêu khiển nào cả!
Và điều quan trọng là con chỉ thích làm những gì mà con mún không thích bị ép buộc chút nào!
Nhưng có thích như vậy thì sao chứ?
Bây giờ con không hề có bất cứ một lựa chọn nào khác cả!
Đến những việc mà ngày mai con sẽ làm con cũng không tự ý quyết định được nữa chứ nói gì những sở thích quái dị của mình!

Con nhớ nhà !
Nhớ mẹ!
Nhớ em!
Nhớ bạn bè!
Nhớ con đường mà con vẫn thường đi!
Nhớ quán chè mà con thường ghé vào mỗi khi tan học!
Nhớ tiếng cười đầy hồn nhiên của con thuở ấy!

Nhớ tiếng mẹ la mắng khi con phạm lỗi lầm!
Nhớ tiếng cười đùa của em nhỏ trước sân!

Nhớ!...nhớ!... con nhớ rất nhìu!
Mong!
Con mong thời gian trôi qua thật nhanh để con được gặp lại mọi người!

Con mong thời gian quay lại để con có thể chuộc sai những lỗi lầm!

Con mong nụ cười sẽ luôn nở trên môi những người con yêu quý nè!
Con mong trên đời này sẽ không có sự chia ly!
Con mong người cha đã bỏ rơi mình sẻ quay lại! "Và nói với con rằng ba xin lỗi vì đã bỏ rơi con! Con hãy tha thứ cho ba nhé!"
Con mong con lại được tiếp tục cái thời vui nhất của đời người mà đáng ra con phải được hưởng đó là tiếp tục được cắp sách đến trường!
Con mong rất nhiều mẹ ạ! Dẫu rằng vẫn biết sẻ chẳng được bao nhiêu và có thể là chẳng có gì!
Đôi lúc con đã tự hứa với mình rằng con sẻ không bao giờ mơ với ước bất cứ một điều gì nữa! Vì càng hi vọng bao nhiêu con lại càng thất vọng bấy nhiêu!
Nhưng rồi con vẫn lại cứ ước rồi lại mơ! Lại hi vọng và rồi cũng tiếp tục thất vọng!

Con phải làm sao? Làm sao bây giờ hả mẹ?
"Mẹ ơi! Con muốn về nhà con không muốn ở nơi này nữa!"

Đôi khi con đã muốn cầm chiếc điện thoại lên mà nói với mẹ như vậy! Nhưng rồi lại thôi vì con sợ!

Sợ sẽ làm mẹ buồn!
Sợ mẹ sẽ thất vọng!
Sợ rằng chính con sẽ hủy hoại đi niềm hi vọng cuối cùng của chính gia đình mình!

Ở nơi này con sẻ cố gắng sống tốt đó mẹ ạ! Dù có khó khăn nào con cũng sẽ chịu đựng tất cả!

Nỗi buồn nào con cũng sẽ vượt qua!
Cú ngã nào rồi con cũng sẽ đứng dậy được bằng chính đôi chân của mình mà không cần sự trợ giúp của bất cứ ai cả! Nếu vẫn không được con sẽ nhờ thêm đôi tay nữa mẹ ạ!
Nước mắt rơi rồi con sẽ tự mình lau khô!

Nhưng mẹ phải hứa với con rằng không bao giờ được khóc nữa nhé mẹ! Mẹ thương con! Con biết điều đó!

Con cũng thương mẹ, thương nhiều lắm dù chưa một lần nói ra nhưng con yêu mẹ lắm, yêu rất nhiều!

Con không như những đứa con gái khác!
Con không hề chịu nghe những lời dạy của mẹ!
Không chịu tâm sự với mẹ!
Để rồi bây giờ khi xa mẹ rồi thì con chẳng biết một cái gì cả!

Mẹ ơi!

Trên đời này có ai đối xử tốt với mình mà không có mục đích riêng không hả mẹ?!
Có ai sẽ tự nguyện đưa đôi tay ra để giúp mình không rơi xuống vực không?
Hay là chỉ những toan tính ????

Thật sự người ta có tốt với con hay không con cũng chẳng biết được?
Không hiểu tại sao họ càng tốt với con con lại càng cảm nhận được sự giả giối trong đó!
Con thật ngốc đúng không mẹ?
Có thế cũng phải đi hỏi!
Hiiii!!!!!!!!!

Con tin chắc rằng một ngày nào đó tự con sẽ tìm được câu trả lời đúng nhất!

Mẹ hãy tin vào con gái mẹ, mẹ nhé!

Thôi con chào mẹ!

Chị 2 chào em gái!

Con chúc mẹ mạnh khỏe!
Chúc em gái ngày càng học giỏi!


                                                                                Con gái của mẹ!

                                                                                Chị gái của em!

                                                                                        N.T.L

 

Nguyen Thuy Le (balasat92b@yahoo.com)

 
 Các bài mới
 Ngày hôm nay tôi muốn mình mạnh mẽ hơn!  (19/06/2009) 
 Mưa trên mí mắt  (06/05/2009) 
 Tâm sự gởi mẹ  (06/12/2008) 
 Những đứa con bất hiếu  (22/10/2008)
 Không gia đình có nên đầu hàng số phận?  (18/07/2008)
 Các bài đã đăng
 Những đứa con bất hiếu  (22/10/2008)
 Không gia đình có nên đầu hàng số phận?  (18/07/2008)
 Xin đời thứ lỗi  (10/06/2008)
 Khoảnh khắc cuộc đời  (23/05/2008)
 Biết tìm đâu  (21/05/2008)
 Bên cạnh chúng ta  (12/05/2008)
 Mẩu bút chì đắt giá  (10/04/2008)
 Về đâu những ước mơ nhỏ bé?  (07/03/2008)
 
 
 
 
 

Thống kê
  Số chủ đề: 8  
  Số bài viết: 285  
  Số thành viên: 126  
  Số lượt truy cập: 27006  

Nhà tài trợ


Quảng cáo



Hỗ trợ
 


 
Trang nhất - chapcanhuocmo.org
         
   
 
Trở lên
 
  Đơn vị chủ quản: Nhóm Chắp Cánh Ước Mơ. Số 141. Đường 862. Phước Trung. Gò Công Đông. Tiền Giang.
Chịu trách nhiệm nội dung: Trương Minh Tâm.
Ghi rõ nguồn www.chapcanhuocmo.org  khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
Phiên bản NIC v1.2. Mọi ý kiến đóng góp xin gửi về Email: nic.minhtam@gmail.com