|
Tiếng mưa rì rào bên ngoài, bên trong có những nỗi buồn khổ của những người nghèo bất hạnh, dường như lúc nào cũng mang tâm sự trong lòng nhưng không biết tỏ cùng ai. Chỉ có những giọt nước mắt chan chứa trên đôi mắt để bài tỏ nỗi niềm mà không biết đến bao giờ hết ứa giọt lệ...
Hiếu: Mẹ ơi , con đi học về rồi, hic...hic... Mẹ: À, con thay đồ đi rồi ra ăn cơm , mẹ mới nấu đó Hiếu: Dạ Hiếu: Mẹ ơi, để con dọn cơm giúp mẹ nhé! Mẹ: Hiếu, sao con rơm rớm nước mắt? Hôm nay con có chuyện gì mà sao mẹ thấy con buồn vậy? Hiếu: Mẹ ơi, con con... không có gì mẹ ạ, chỉ là bụi vô mắt con thôi... Mẹ: Con nói thiệt cho mẹ biết, con đừng có giấu mẹ, để mẹ xem có giúp con được gì không? Hiếu: Mẹ ơi, hôm nay là ngày đầu tiên con đi học. Bạn con ai cũng mặc đồ đẹp hết...hic...hic, tụi nó... nói con là con nhà nghèo, mặc đồ rách rưới. Con tuổi thân quá mẹ ơi... Mẹ: (mẹ ôm con - nước mắt đẫm ướt trên má, rồi mẹ nghẹn ngào nói): thật là tội nghiệp cho con tôi, kiếp nghèo mãi vây quanh, để cho con tôi ra đời bạn bè cười chê. Mẹ: (người mẹ lau nước mắt đầm đìa trên má và của bé Hiếu, tiếp tục nói): con à, mẹ hứa là mẹ sẽ ráng kiếm tiền để may cho con một cái áo mới. Hiếu: nhưng mà, nhà mình nghèo quá, làm sao có tiền để con có chiếc áo mới hả mẹ? Mẹ: (trên đôi môi của Mẹ nở nụ cười hiền từ, rồi nói): con ráng học giỏi là đủ góp sức cho mẹ kiếm tiền cho con một chiếc áo mới rồi, nhớ lời mẹ dặn nha con. Hiếu: thôi, con sẽ cố gắng học để lo cho mẹ. Ai khinh con mặc kệ, từ nay con sẽ không bận tâm nữa, mẹ hứa với con đừng có đi làm nhiều nghe mẹ, miễn sao mẹ sống lâu bên con đời đời đươc rồi mẹ ạ. Mẹ: (Đôi mắt hiền hòa nhìn con, với tiếng khóc nức nở): con à, mẹ xin lỗi, kiếp nghèo mãi vây quanh. Mẹ không thể cho con những gì mà con mơ uớc. Từ đó, người mẹ làm lụng rất là vất vả, góp từng đồng để may cho bé Hiếu một chiếc áo mới, cho có với những người bạn khác. Rồi bỗng dưng ngã bệnh nặng, .... Hiếu: Mẹ ơi, sao con trông thấy mẹ mệt mỏi quá, bộ mẹ bệnh hả? Mẹ: Mẹ không sao đâu con. Con lại đây với mẹ Hieu: Dạ Mẹ: Đây là chiếc áo mẹ mới may cho con, con có thích không? Hiếu (Đôi mắt rưng rưng trong xúc động): Mẹ ơi, con không cần đâu, miễn sao mẹ khỏe là được rồi. Vì đời con cần có mẹ mãi mãi. Mai mốt mẹ đừng may đồ mới cho con nữa nha mẹ. Mẹ: không sao đâu con, mẹ rất vui mừng khi thấy con khoác lên chiếc áo mới đi học. Thân mẹ đánh đổi cái gì mẹ cũng chịu cho con hết mà. Con hãy mặc cho mẹ vui Hiếu: Dạ, con cám ơn Mẹ. Mẹ: (với giọng mệt mỏi) con gái của mẹ mặc áo vào trong đẹp quá Đôi mắt hiền từ của mẹ mãi ngắm nhìn con, rồi nhắm dần ra đi một nơi rất xa, bỏ lại một dòng máu thâm tình, từ nay trên dòng đời biết ra sao đây bởi con không có Mẹ như đờn đứt dây? Hiếu: Mẹ ơi, mẹ đừng làm con sợ mẹ. Sao mẹ nằm êm ru vậy hả mẹ? Rồi bé Hiếu tiến gần đến sờ mẹ. Mới biết là Mẹ mình đã vĩnh viễn ra đi. Hiếu: (khóc) Mẹ ơi, sao mẹ bỏ con ra đi . Từ nay con có chuyện vui buồn, sao tìm mẹ để tâm sự. Mẹ thân yêu của con đã xa con thật rồi!!!!!. * Có phải vì mang kiếp nghẻo khiến tôi phải sớm mang kiếp mồ côi??? XIN MƯA HÃY NGỪNG RƠI TRÊN ĐÔI MẮT CỦA NHỮNG NGƯỜI NGHÈO BẤT HẠNH * Mẫu chuyện trên đây, là những sự thật mà tôi đã nghe - thấy. Hằng ngày thường nghĩ đến họ, buồn lắm các bạn ơi, nên lên đây dùng câu chuyện mà tôi đã viết hầu để trút niềm tâm sự với mọi người. Hy vọng các bạn thống hiểu được và đồng cảm với tôi, cùng thương những người nghèo khổ. Chúng ta hãy bầu bạn với họ, giúp họ về vật chất lẫn tinh thần. Xin mến chào các bạn. Chúc bạn một ngày vui vẻ - hạnh phúc.
|